后巫山高一首

宋代 范成大
凝真宫前十二峰,两峰娟妙翠插空; 余峰竞秀尚多有,白壁苍崖无数重。 秋江漱石半山腹,倚天削铁荒行踪。 造化钟奇矗瑶巇,真灵择胜深珠宫。 朝云未罢暮云起,阴晴竟日长冥蒙。 瑶姬作意送归客,一夜收潦仍回风。 仰看馆御飞楫过,回首已在虚无中。 惟余乌鸦作使者,迎船送船西复东。
níng zhēn gōng qián shí èr fēng   liǎng fēng juān miào cuì chā kōng  
fēng jìng xiù shàng duō yǒu   bái cāng shù zhòng
qiū jiāng shù shí bàn shān   tiān xuē tiě huāng xíng zōng
zào huà zhōng chù yáo   zhēn líng shèng shēn zhū gōng
zhāo yún wèi yún   yīn qíng jìng zhǎng míng méng
yáo zuò sòng guī   shōu lǎo réng huí fēng
yǎng kàn guǎn fēi guò   huí shǒu zài zhōng
wéi zuò shǐ 使 zhě   yíng chuán sòng chuán 西 dōng