候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

明代 王世贞
病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。 歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。 公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。 入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。青云处处皆先进,白雪人人了不谈。 温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。 罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。 自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。
bìng chéng cān   kān chē cān diàn wéi yàn xuě hán zhān pèi   jiàn yáng zān    
jiù féng huān shuāng duǎn jiá   shū chéng yīn hào kōng hán zhī dāo wén hài   guān lǎn kān    
gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi   rén qíng zhōng shì cháo sān míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng   jué yáng cháng wèi chí dān    
mèng fēng chén qiān sài běi   guī chūn àn jiāng nán qīng yún chù chù jiē xiān jìn bái   xuě rén rén liǎo tán    
wēn shù róng wēn shì zhǒng   hàn xīn yuán hàn chén gān lái niǎo què zhān bǎo zhàn   tán huái wàn hān    
juàn téng shāo jiāo   shuāng sōng duǎn cán qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi wèi   xióng wèn dān    
míng shēn bìng huàn   jīn jiǔ tóng dān zhī sòng lǎo cáng róng chù   sài 西 shān tóu xiǎo zhù ān