侯司空第山园咏妓
石家金谷妓,妆罢出兰闺。看花争欲笑,闻瑟似能啼。
山边歌落日,池上舞前溪。持人当桃李,无处不成蹊。
shí
石
jiā
家
jīn
金
gǔ
谷
jì
妓
,
zhuāng
妆
bà
罢
chū
出
lán
兰
guī
闺
。
。
kàn
看
huā
花
zhēng
争
yù
欲
xiào
笑
,
wén
闻
sè
瑟
shì
似
néng
能
tí
啼
。
。
shān
山
biān
边
gē
歌
luò
落
rì
日
,
chí
池
shàng
上
wǔ
舞
qián
前
xī
溪
。
。
chí
持
rén
人
dāng
当
táo
桃
lǐ
李
,
wú
无
chǔ
处
bù
不
chéng
成
qī
蹊
。
。