吼山同陶方琦子珍

清代 谭廷献
夫容倒垂作奇石,春流日漱灵根白。下削云肤几千尺,东宕鸟啼西宕闻。 云窗雾阁参差分,美人离立锦绣裙。振衣直出烟萝上,翳竹盘松各殊状。 万壑千岩郁相向,蜡屐颇愧阮步兵。安得秋携双玉笙,云石峰头吹月明。 千秋高举寻遐契,流水浮云看世事。樵风可乘休入市,廿年心力未著书。 名山笑我当何如,白头与子来结庐。
róng dǎo chuí zuò shí   chūn liú shù líng gēn bái xià xuē yún qiān chǐ dōng   dàng niǎo dàng 西 wén    
yún chuāng cēn fēn   měi rén jǐn xiù qún zhèn zhí chū yān luó shàng   zhú pán sōng shū zhuàng    
wàn qiān yán xiāng xiàng   kuì ruǎn bīng ān qiū xié shuāng shēng yún   shí fēng tóu chuī yuè míng    
qiān qiū gāo xún xiá   liú shuǐ yún kàn shì shì qiáo fēng chéng xiū shì niàn   nián 廿 xīn wèi zhù shū    
míng shān xiào dāng   bái tóu lái jié