后绮怀十六首 其十三
难于尘世学玲珑,合住此身仙界中。江汉之湄曾解佩,首阳何日复为虹。
寒风庭树伤心碧,残照秋花触目红。后夜迷魂正飞度,知卿思我梦还同。
nán
难
yú
于
chén
尘
shì
世
xué
学
líng
玲
lóng
珑
,
hé
合
zhù
住
cǐ
此
shēn
身
xiān
仙
jiè
界
zhōng
中
。
。
jiāng
江
hàn
汉
zhī
之
méi
湄
céng
曾
jiě
解
pèi
佩
,
shǒu
首
yáng
阳
hé
何
rì
日
fù
复
wèi
为
hóng
虹
。
。
hán
寒
fēng
风
tíng
庭
shù
树
shāng
伤
xīn
心
bì
碧
,
cán
残
zhào
照
qiū
秋
huā
花
chù
触
mù
目
hóng
红
。
。
hòu
后
yè
夜
mí
迷
hún
魂
zhèng
正
fēi
飞
dù
度
,
zhī
知
qīng
卿
sī
思
wǒ
我
mèng
梦
hái
还
tóng
同
。
。