后绮怀十六首 其十二

两汉 刘雄
几年心绪惯浮沈,哀乐无端次第侵。习静讵能收意马,忘情才可啸山林。 云軿梦断三生约,斗室人同万籁愔。落月屋梁风渐起,徘徊还弄嗣宗琴。
nián xīn guàn shěn   āi yuè duān qīn jìng néng shōu wàng   qíng cái xiào shān lín    
yún pēng 軿 mèng duàn sān shēng yuē   dǒu shì rén tóng wàn lài yīn luò yuè liáng fēng jiàn pái   huái hái nòng zōng qín