後苦寒歌

宋代 杨万里
白鸥立雪胫透冷,鸬鹚避风飞不正。 一双野鸭欺晚寒,出没冰河底心性。 绝怜红船黄帽郎,绿蘘青篛牵牙樯。 生愁堕指脱两耳,芦花亦无何许藏。 遣骑前头买乾荻,速烘焰火与一炙。 三足老鸦寒不出,看云诉天天不泣。
bái ōu xuě jìng tòu lěng   fēng fēi zhèng  
shuāng wǎn hán   chū bīng xīn xìng  
jué lián hóng chuán huáng mào láng   绿 ráng qīng ruò qiān qiáng  
shēng chóu duò zhǐ tuō liǎng ěr   huā cáng  
qiǎn qián tou mǎi qián   hōng yàn huǒ zhì  
sān lǎo hán chū   kàn yún tiān tiān