后九首

宋代 刘克庄
痛定偶成短梦,惊回如近清光。 黄帕牙篦开卷,绛纱玉斧照廊。
tòng dìng ǒu chéng duǎn mèng   jīng huí jìn qīng guāng  
huáng kāi juàn   jiàng shā zhào láng