后东皋草堂歌

清代 吴伟业
君家东皋枕山麓,百顷流泉浸花竹。石田书画数百卷,酷嗜平生手藏录。 隐囊麈尾寄萧斋,鸿鹄高飞鹰隼猜。白社青山旧居在,黄门北寺捕车来。 有诏怜君放君去,重到故乡栖隐处。短策仍看屋后山,扁舟却系门前树。 此时钩党虽纵横,终是君王折槛臣。放逐纵缘当事意,江湖还赖主人恩。 一朝龙去辞乡国,万里烽烟归未得。可怜双戟中丞家,门帖凄凉题卖宅。 有子单居持户难,呼门吏怒索家钱。穷搜发箧应无计,弃掷城南五尺山。 任移花药邻家植,未剪松杉僧舍得。渔舟网集习家池,官道人牵到公石。 石础虽留不记亭,槿篱还在半无门。欹桥已断眠僵柳,醉壁谁扶倚瘦藤。 尚有荒祠丛废棘,丰碑草没犹堪识。阶前田父早歌呼,陌上行人增叹息。 我初扶杖过君家,开尊九月逢黄花。秋日溪山好图画,石田真迹深咨嗟。 传闻此图再易主,同时宾客知存几。又见溪山改旧观,雕栏碧槛今已矣。 摇落深知宋玉愁,衡阳雁断楚天秋。斜晖有恨家何在,极浦无言水自流。 我来草堂何处宿,挑镫夜把长歌续。十年旧事总成悲,再赋闲愁不堪读。 魏寝梁园事已空,杜鹃寂寞怨西风。平泉独乐荒榛里,寒雨孤村听暝钟。
jūn jiā dōng gāo zhěn shān   bǎi qǐng liú quán jìn huā zhú shí tián shū huà shù bǎi juǎn   shì píng shēng shǒu cáng
yǐn náng zhǔ wěi xiāo zhāi   hóng 鸿 gāo fēi yīng sǔn cāi bái shè qīng shān jiù zài   huáng mén běi chē lái
yǒu zhào lián jūn fàng jūn   zhòng dào xiāng yǐn chǔ duǎn réng kàn hòu shān   piān zhōu què mén qián shù
shí gōu dǎng suī zòng héng   zhōng shì jūn wáng shé kǎn chén fàng zhú zòng yuán dāng shì   jiāng hái lài zhǔ rén ēn
zhāo lóng xiāng guó   wàn fēng yān guī wèi lián shuāng zhōng chéng jiā   mén tiě liáng mài zhái
yǒu zi dān chí nán   mén suǒ jiā qián qióng sōu qiè yīng   zhì chéng nán chǐ shān
rèn huā yào lín jiā zhí   wèi jiǎn sōng shān sēng shè zhōu wǎng jiā chí   guān dào rén qiān dào gōng dàn
shí chǔ suī liú tíng   jǐn 槿 hái zài bàn mén qiáo duàn mián jiāng liǔ   zuì shuí shòu téng
shàng yǒu huāng cóng fèi   fēng bēi cǎo méi yóu kān shí jiē qián tián zǎo   shàng xíng rén zēng tàn
chū zhàng guò jūn jiā   kāi zūn jiǔ yuè féng huáng huā qiū shān hǎo huà   shí tián zhēn shēn jiē
chuán wén zài zhǔ   tóng shí bīn zhī cún yòu jiàn shān gǎi jiù guān   diāo lán kǎn jīn
yáo luò shēn zhī sòng chóu   héng yáng yàn duàn chǔ tiān qiū xié huī yǒu hèn jiā zài   yán shuǐ liú
lái cǎo táng chǔ 宿   tiāo dèng cháng shí nián jiù shì zǒng chéng bēi   zài xián chóu kān
wèi qǐn liáng yuán shì kōng   juān yuàn 西 fēng píng quán huāng zhēn   hán cūn tīng míng zhōng