后春雪

宋代 郭祥正
前雪深尺五,后雪深五尺。动地北风恶,连天冻云塞。 通逵绝行人,万物同一色。烛龙爪生冰,阳乌觜插翼。 牛羊何足论,虎豹饿无食。此雪昔未有,父老均叹息。 况当长养时,玄冥翻怒赫。我欲请雷车,夜半轰霹雳。 斗杓斡春阳,和气随甲拆。溶为大田水,青发龙头麦。 南民少苏醒,白骨免堆积。朝廷方体仁,乾坤应合德。 有酒不敢饮,独乐神所责。悲歌闭空屋,写慰同心客。
qián xuě shēn chǐ   hòu xuě shēn chǐ dòng běi fēng è lián   tiān dòng yún sāi    
tōng kuí jué xíng rén   wàn tóng zhú lóng zhǎo shēng bīng yáng   chā    
niú yáng lùn   bào è 饿 shí xuě wèi yǒu   lǎo jūn tàn    
kuàng dāng cháng yǎng shí   xuán míng fān qǐng léi chē   bàn hōng    
dòu sháo chūn yáng   suí jiǎ chāi róng wèi tián shuǐ qīng   lóng tóu mài    
nán mín shǎo xǐng   bái miǎn duī cháo tíng fāng rén qián   kūn yìng    
yǒu jiǔ gǎn yǐn   shén suǒ bēi kōng xiě   wèi tóng xīn