后春愁曲

宋代 陆游
六年成都擅豪华,黄金买断城中花。醉狂戏作春愁曲,素屏纨扇传千家。 当时说愁如梦寐,眼底何曾有愁事。朱颜忽去白发生,真堕愁城出无计。 世间万事元悠悠,此身长短归山丘。闭门坚坐愈生愁,未死且复秉烛游。
liù nián cheng dōu shàn háo huá   huáng jīn mǎi duàn chéng zhōng huā zuì kuáng zuò chūn chóu   píng wán shàn chuán qiān jiā    
dāng shí shuō chóu mèng mèi   yǎn zēng yǒu chóu shì zhū yán bái shēng zhēn   duò chóu chéng chū    
shì jiān wàn shì yuán yōu yōu   shēn cháng duǎn guī shān qiū mén jiān zuò shēng chóu wèi   qiě bǐng zhú yóu