侯城里 其一

明代 顾璘
万壑千厓控海门,愁云不散昼长昏。王裒枉积林间泪,荀息难招阙下魂。 直以孤忠悬日月,不劳遗草落乾坤。椒浆欲奠知何处,古木含风自吐吞。
wàn qiān kòng hǎi mén   chóu yún sàn zhòu zhǎng hūn wáng póu wǎng lín jiān lèi xún   nán zhāo què xià hún    
zhí zhōng xuán yuè   láo cǎo luò qián kūn jiāo jiāng diàn zhī chǔ   hán fēng tūn