后采薇歌

元代 刘诜
春采薇,婴儿拳。卖与豪门破肥鲜,年年得米不费钱。 冬采薇,潜虬根。白石荦确斸掘难,俯身榛莽如兽蹲。 山寒雪高衣裂破,堑藤束缚筠篮荷。瘦妻羸子暮候门,地碓夜舂松节火。 沸浆浮浮翻小杓,湿雾腾腾升土锉。熬烹成饵廿比饴,一饱聊偿终日饿。 冬采薇,犹可为,春采薇,今年根尽春苗稀。豪门有米无可卖,陇麦短短难接饥。 采薇采薇,我闻夷齐尝食之,饿死首阳天下悲。呜呼天高荡,万物微,我死安得苍天知。
chūn cǎi wēi   yīng ér quán mài háo mén féi xiān nián   nián fèi qián    
dōng cǎi wēi   qián qiú gēn bái shí luò què zhú jué nán   shēn zhēn mǎng shòu dūn    
shān hán xuě gāo liè   qiàn téng shù yún lán shòu léi zi hòu mén   duì chōng sōng jié huǒ    
fèi jiāng fān xiǎo biāo   shī 湿 téng téng shēng cuò áo pēng chéng ěr niàn 廿   bǎo liáo cháng zhōng è   饿  
dōng cǎi wēi   yóu wèi   chūn cǎi wēi   jīn nián gēn jǐn chūn miáo háo mén yǒu mài lǒng   mài duǎn duǎn nán jiē    
cǎi wēi cǎi wēi   wén cháng shí zhī   è 饿 shǒu yáng tiān xià bēi tiān gāo dàng wàn   wēi   ān cāng tiān zhī