后哀

宋代 赵师秀
交交谷鸟哀,郁郁涧松折。 山民无还期,春物失怡悦。 平生感斯人,难以常理说。 共智己则愚,忽巧众亦拙。 芳名信可垂,在世何寂灭。 含恓为卜兆,窀穸利兹月。 行当宿草生,当使我泪歇。 未知百年后,谁复耕此穴。 寄言苦吟者,勿弃摄生诀。
jiāo jiāo niǎo āi   jiàn sōng zhé
shān mín hái   chūn shī yuè
píng shēng gǎn rén   nán cháng shuō
gòng zhì   qiǎo zhòng zhuō
fāng míng xìn chuí   zài shì miè
hán wèi bo zhào   zhūn yuè
háng dāng 宿 cǎo shēng   dāng shǐ 使 lèi xiē
wèi zhī bǎi nián hòu   shuí gēng xué
yán yín zhě   shè shēng jué