弘治壬戌尝游九华值时阴雾竟无所睹至是正德庚辰复往游之风日清朗尽得其胜喜而作歌

明代 王守仁
昔年十日九华住,云雾终旬竟不开。有如昏夜入宝藏,两目无睹成空回。 每逢好事谈奇胜,即思策蹇还一来。频年驱逐事兵革,出入贼垒冲风埃。 恐恐昼夜不遑息,岂复山水能徘徊?鄱湖一战偶天幸,远随归凯停江隈。 是时军务颇多暇,况复我马方虺隤。旧游诸生亦群集,遂将童冠登崔嵬。 先晨霏霭尚暝晦,却疑山意犹嫌猜。肩舆一入青阳境,忽然白日开西岭。 长风拥慧扫浮阴,九十九峰如梦醒。群峦踊跃争献奇,儿孙俯伏摩具顶。 今来始识九华面,恨无诗笔为传影。层楼叠阁写未工,千朵芙蓉抽玉井。 怪哉造化亦安排,天下奇山此兼并。揽衣登高望八荒,双阙下见日月光。 长江如带绕山麓,五湖七泽皆陂塘。蓬瀛海上浮拳石,举足可到虹可梁。 仙人为我启阊阖,鸾辍鹤驾纷翱翔。从兹脱屣谢尘世,飘然拂袖凌苍苍。
nián shí jiǔ huá zhù   yún zhōng xún jìng kāi yǒu hūn bǎo zàng liǎng   chéng kōng huí    
měi féng hǎo shì tán shèng   jiǎn hái lái pín nián zhú shì bīng chū   zéi lěi chōng fēng āi    
kǒng kǒng zhòu huáng   shān shuǐ néng pái huái   zhàn ǒu tiān xìng   yuǎn suí guī kǎi tíng jiāng wēi  
shì shí jūn duō xiá   kuàng fāng huī tuí jiù yóu zhū shēng qún suì   jiāng tóng guān dēng cuī wéi    
xiān chén fēi ǎi shàng míng huì   què shān yóu xián cāi jiān qīng yáng jìng   rán bái kāi lǐng 西    
cháng fēng yōng huì sǎo yīn   jiǔ shí jiǔ fēng mèng xǐng qún luán yǒng yuè zhēng xiàn ér   sūn dǐng    
jīn lái shǐ shí jiǔ huá miàn   hèn shī wèi chuán yǐng céng lóu dié xiě wèi gōng qiān   duǒ róng chōu jǐng    
guài zāi zào huà ān pái   tiān xià shān jiān bìng lǎn dēng gāo wàng huāng shuāng   què xià jiàn yuè guāng    
cháng jiāng dài rào shān   jiē bēi táng péng yíng hǎi shàng quán shí   dào hóng liáng    
xiān rén wéi chāng   luán chuò jià fēn áo xiáng cóng tuō xiè chén shì piāo   rán xiù líng cāng cāng