红叶

唐代 吴融
露染霜干片片轻,斜阳照处转烘明。和烟飘落九秋色, 随浪泛将千里情。几夜月中藏鸟影,谁家庭际伴蛩声。 一时衰飒无多恨,看着清风彩剪成。
rǎn shuāng gàn piàn piàn qīng   xié yáng zhào chù zhuǎn hōng míng yān piāo luò jiǔ qiū  
suí làng fàn jiāng qiān qíng yuè zhōng cáng niǎo yǐng   shuí jiā tíng bàn qióng shēng
shí shuāi duō hèn   kàn zhe qīng fēng cǎi jiǎn chéng