红叶

唐代 唐彦谦
无处不飘扬,高楼临道旁。素娥前夕月,青女夜来霜。 宿雨随时润,秋晴著物光。幽怀长若此,病眼更相妨。 蜀纸裁深色,燕脂落靓妆。低丛侵小阁,倒影入回塘。 谢脁留霞绮,甘宁弃锦张。何人休远道,是处有斜阳。 薜荔垂书幌,梧桐坠井床。晚风生旅馆,寒籁近僧房。 桂绿明淮甸,枫丹照楚乡。雁疏临鄠杜,蝉急傍潇湘。 树异桓宣武,园非顾辟疆。茂陵愁卧客,不自保危肠。
chǔ piāo yáng   gāo lóu lín dào páng é qián yuè   qīng lái shuāng
宿 suí shí rùn   qiū qíng zhù guāng yōu huái 怀 zhǎng ruò   bìng yǎn gēng xiāng fáng
shǔ zhǐ cái shēn   yān zhī luò jìng zhuāng cóng qīn xiǎo   dào yǐng huí táng
xiè tiǎo liú xiá   gān níng jǐn zhāng rén xiū yuǎn dào   shì chù yǒu xié yáng
chuí shū huǎng   tóng zhuì jǐng chuáng wǎn fēng shēng guǎn   hán lài jìn sēng fáng
guì 绿 míng huái diàn   fēng dān zhào chǔ xiāng yàn shū lín   chán bàng xiāo xiāng
shù huán xuān   yuán fēi jiāng mào líng chóu   bǎo wēi cháng