红叶

唐代 罗隐
不奈荒城畔,那堪晚照中。野晴霜浥绿,山冷雨催红。 游子灞陵道,美人长信宫。等闲居岁暮,摇落意无穷。
nài huāng chéng pàn   kān wǎn zhào zhōng qíng shuāng 绿   shān lěng cuī hóng
yóu líng dào   měi rén cháng xìn gōng děng xián suì   yáo luò qióng