红树

唐代 吴融
一声南雁已先红,神女霜飞叶叶同。自是孤根非暖地, 莫惊他木耐秋风。暖烟散去阴全薄,明月临来影半空。 长忆洞庭千万树,照山横浦夕阳中。
shēng nán yàn xiān hóng   shén shuāng fēi tóng shì gēn fēi nuǎn  
jīng nài qiū fēng nuǎn yān sàn yīn quán báo   míng yuè lín lái yǐng bàn kōng
cháng dòng tíng qiān wàn shù   zhào shān héng yáng zhōng