红芍药

唐代 元稹
芍药绽红绡,巴篱织青琐。繁丝蹙金蕊,高焰当炉火。 翦刻彤云片,开张赤霞裹。烟轻琉璃叶,风亚珊瑚朵。 受露色低迷,向人娇婀娜。酡颜醉后泣,小女妆成坐。 艳艳锦不如,夭夭桃未可。晴霞畏欲散,晚日愁将堕。 结植本为谁,赏心期在我。采之谅多思,幽赠何由果。
sháo yào zhàn hóng xiāo   zhī qīng suǒ fán jīn ruǐ   gāo yàn dāng huǒ
jiǎn tóng yún piàn   kāi zhāng chì xiá guǒ yān qīng liú li   fēng shān duǒ
shòu   xiàng rén jiāo ē nuó tuó yán zuì hòu   xiǎo zhuāng chéng zuò
yàn yàn jǐn   yāo yāo táo wèi qíng xiá wèi sàn   wǎn chóu jiāng duò
jié zhí běn wèi shuí   shǎng xīn zài cǎi zhī liàng duō   yōu zèng yóu guǒ