红桥游记

清代 王士祯
出镇淮门,循小秦淮折而北,陂岸起伏多态,竹木蓊郁,清流映带。人家多因水为园亭树石,溪塘幽窃而明瑟,颇尽四时之美。拿小艇,循河西北行,林木尽处,有桥宛然,如垂虹下饮于涧;又如丽人靓妆袨服,流照明镜中,所谓红桥也。 游人登平山堂,率至法海寺,舍舟而陆径,必出红桥下。桥四面触皆人家荷塘。六七月间,菡萏作花,香闻数里,青帘白舫,络绎如织,良谓胜游矣。予数往来北郭,必过红桥,顾而乐之。 登桥四望,忽复徘徊感叹。当哀乐之交乘于中,往往不能自喻其故。王谢冶城之语,景晏牛山之悲,今之视昔,亦有怨耶!壬寅季夏之望,与箨庵、茶村、伯玑诸子,倚歌而和之。箨庵继成一章,予以属和。 嗟乎!丝竹陶写,何必中年;山水清音,自成佳话,予与诸子聚散不恒,良会未易遘,而红桥之名,或反因诸子而得传于后世,增怀古凭吊者之徘徊感叹如予今日,未可知者。
chū zhèn huái mén   xún xiǎo qín huái zhé ér běi   bēi àn duō tài   zhú wěng   qīng liú yìng dài rén jiā duō yīn shuǐ wèi yuán tíng shù shí   táng yōu qiè ér míng   jǐn shí zhī měi xiǎo tǐng   xún 西 běi xíng   lín jǐn chù   yǒu qiáo wǎn rán   chuí hóng xià yǐn jiàn   yòu rén jìng zhuāng xuàn   liú zhào míng jìng zhōng   suǒ wèi hóng qiáo
yóu rén dēng píng shān táng   zhì hǎi   shě zhōu ér jìng   chū hóng qiáo xià qiáo miàn chù jiē rén jiā táng liù yuè jiān   hàn dàn zuò huā   xiāng wén shù   qīng lián bái fǎng   luò zhī   liáng wèi shèng yóu shù wǎng lái běi guō   guò hóng qiáo   ér zhī
dēng qiáo wàng   pái huái gǎn tàn dāng āi yuè zhī jiāo chéng zhōng   wǎng wǎng néng wáng xiè chéng zhī   jǐng yàn niú shān zhī bēi   jīn zhī shì   yǒu yuàn   rén yín xià zhī wàng   tuò ān chá cūn zhū   ér zhī tuò ān chéng zhāng   zhǔ
jiē   zhú táo xiě   zhōng nián   shān shuǐ qīng yīn   chéng jiā huà   zhū sàn héng   liáng huì wèi gòu   ér hóng qiáo zhī míng   huò fǎn yīn zhū ér chuán hòu shì   zēng huái 怀 píng diào zhě zhī pái huái gǎn tàn jīn   wèi zhī zhě