弘农清岩曲有磐石可坐,宋十一每拂拭待余,

唐代 田游岩
信彼称灵石,居然狎遁栖。裴回承翠巘,斌驳带深溪。 夕阴起层岫,清景半虹霓。风来应啸阮,波动可琴嵇。 仆也颍阳客,望彼空思齐。傥见山人至,簪蒿且杖藜。
xìn chēng líng shí   rán xiá dùn péi huí chéng cuì yǎn   bīn dài shēn
yīn céng xiù   qīng jǐng bàn hóng fēng lái yīng xiào ruǎn   dòng qín
yǐng yáng   wàng kōng tǎng jiàn shān rén zhì   zān hāo qiě zhàng