鸿濛 其四

清代 戴亨
修名众所趋,造物每深忌。今古无幸邀,终有物败弃。 桃李艳春花,苔藓延秋砌。飘飖风雪交,奄忽伤憔悴。 所以贤哲人,孳孳唯自励。天命变崇朝,人心求万祀。
xiū míng zhòng suǒ   zào měi shēn jīn xìng yāo zhōng   yǒu bài    
táo yàn chūn huā   tái xiǎn yán qiū piāo yáo fēng xuě jiāo yǎn   shāng qiáo cuì    
suǒ xián zhé rén   wéi tiān mìng biàn chóng cháo rén   xīn qiú wàn