鸿门

唐代 张碧
母龙衔日天地昏,八纮叆叇生愁云。 秦原走鹿无藏处,纷纷争处围成群。 四溟波立鲸相吞,薄摇五岳崩山根。 鱼暇舞浪狂鳅鯤,龙蛇胆战登鸿门。 星旗羽簇强者尊,黑风白雨东西屯。 山河欲拆人烟分,壮士鼓勇君王存。 项庄愤气吐不得,亚父{左豆右斗}声天上闻, 玉光坠地惊崑崙。留侯气魄吞太平, 舌头一寸生阳春。神农女娲愁不言, 蛇枯老妪啼泪痕。星曹定秤称王孙, 项籍骨轻迷精魂,沛公仰面争乾坤。 须臾垓下贼星起,歌声缭绕凄人耳。 吴娃捧酒横秋波,霜天月照空城垒。 力拔山兮忽到北,骓嘶懒渡乌江水。 新丰瑞气生楼台,西楚寒蒿哭愁鬼。 三尺霜鸣金匣里,神光一照八千里。 汉皇骤马意气生,西南扫地迎天子。
lóng xián tiān hūn   hóng ài dài shēng chóu yún  
qín yuán zǒu 鹿 cáng chù   fēn fēn zhēng chù wéi chéng qún  
míng jīng xiāng tūn   báo yáo yuè bēng shān gēn  
xiá làng kuáng qiū kūn   lóng shé dǎn zhàn dēng hóng 鸿 mén  
xīng qiáng zhě zūn   hēi fēng bái dōng 西 tún  
shān chāi rén yān fēn   zhuàng shì yǒng jūn wáng cún  
xiàng zhuāng fèn     { zuǒ dòu yòu dòu   } shēng tiān shàng wén  
guāng zhuì jīng kūn lún liú hòu tūn tài píng    
shé tou cùn shēng yáng chūn shén nóng chóu yán    
shé lǎo lèi hén xīng cáo dìng chèng chēng wáng sūn    
xiàng qīng jīng hún   pèi gōng yǎng miàn zhēng qián kūn  
gāi xià zéi xīng   shēng liáo rào rén ěr  
pěng jiǔ héng qiū   shuāng tiān yuè zhào kōng chéng lěi  
shān dào běi   zhuī lǎn jiāng shuǐ  
xīn fēng ruì shēng lóu tái   西 chǔ hán hāo chóu guǐ  
sān chǐ shuāng míng jīn xiá   shén guāng zhào qiān  
hàn huáng zhòu shēng   西 nán sǎo yíng tiān