红梅

宋代 何澹
冷淡梳妆不入时,故将粉面以朱施。 风标可作孤山殿,枝叶能令北客疑。 及与松筠论旧故,未容桃李强追随。 芳名亦占群花上,所恨无功到鼎彝。
lěng dàn shū zhuāng shí   jiāng fěn miàn zhū shī  
fēng biāo zuò shān diàn 殿   zhī néng lìng běi  
sōng yún lùn jiù   wèi róng táo qiáng zhuī suí  
fāng míng zhàn qún huā shàng   suǒ hèn gōng dào dǐng