红梅

宋代 程公许
群仙遥夜倚栏时,东阁诗成一段奇。 休遣北人轻辨认,杏繁较似乏清姿。
qún xiān yáo lán shí   dōng shī chéng duàn  
xiū qiǎn běi rén qīng biàn rèn   xìng fán jiào shì qīng 姿