红梅

宋代 胡瑗
玉骨冰肌染嫩红,依依低映粉墙东。莫教狼藉春泥里,常伴妆台斗艳容。
bīng rǎn nèn hóng   yìng fěn qiáng dōng jiào láng chūn cháng   bàn zhuāng tái dòu yàn róng