红楼四首 其四
幽怀未敢许人知,半世消磨一卷诗。命里情深真有悔,人间别久不成悲。
若逢紫陌花开日,便是红楼梦醒时。梦渐微茫花渐老,风尘渺渺竟何之。
yōu
幽
huái
怀
wèi
未
gǎn
敢
xǔ
许
rén
人
zhī
知
,
bàn
半
shì
世
xiāo
消
mó
磨
yī
一
juàn
卷
shī
诗
mìng
。
lǐ
命
qíng
里
shēn
情
zhēn
深
yǒu
真
huǐ
有
rén
悔
,
jiān
人
bié
间
jiǔ
别
bù
久
chéng
不
bēi
成
悲
。
ruò
若
féng
逢
zǐ
紫
mò
陌
huā
花
kāi
开
rì
日
,
biàn
便
shì
是
hóng
红
lóu
楼
mèng
梦
xǐng
醒
shí
时
mèng
。
jiàn
梦
wēi
渐
máng
微
huā
茫
jiàn
花
lǎo
渐
fēng
老
,
chén
风
miǎo
尘
miǎo
渺
jìng
渺
hé
竟
zhī
何
之
。