红林檎近(双调·第二)

宋代 周邦彦
风雪惊初霁,水乡增暮寒。树杪堕飞羽,檐牙挂琅玕。才喜门堆巷积,可惜迤逦销残。渐看低竹翩翻。清池涨微澜。 步屐晴正好,宴席晚方欢。梅花耐冷,亭亭来入冰盘。对前山横素,愁云变色,放杯同觅高处看。
fēng xuě jīng chū   shuǐ xiāng zēng hán shù miǎo duò fēi   yán guà láng gān cái mén duī xiàng   xiāo cán jiàn kàn zhú piān fān qīng chí zhǎng wēi lán
qíng zhèng hǎo   yàn wǎn fāng huān méi huā nài lěng   tíng tíng lái bīng pán duì qián shān héng   chóu yún biàn   fàng bēi tóng gāo chù kàn