红林檎近 其一 双调

宋代 周邦彦
高柳春才软,冻梅寒更香。暮雪助清峭,玉尘散林塘。 那堪飘风递冷,故遣度幕穿窗。似欲料理新妆。呵手弄丝簧。 冷落词赋客,萧索水云乡。援毫授简,风流犹忆东梁。 望虚檐徐转,回廊未扫,夜长莫惜空酒觞。
gāo liǔ chūn cái ruǎn   dòng méi hán gēng xiāng xuě zhù qīng qiào   chén sàn lín táng
kān piāo fēng lěng   qiǎn chuān 穿 chuāng shì liào xīn zhuāng shǒu nòng huáng
lěng luò   xiāo suǒ shuǐ yún xiāng yuán háo shòu jiǎn   fēng liú yóu dōng liáng
wàng yán zhuǎn   huí láng wèi sǎo   zhǎng kōng jiǔ shāng