红梨

宋代 王安石
红梨无叶庇花身,黄菊分香委路尘。 岁晚苍官才自保,日高青女尚横陈。
hóng huā shēn   huáng fēn xiāng wěi chén
suì wǎn cāng guān cái bǎo   gāo qīng shàng héng chén