红菊

元代 谢宗可
锦烂重阳节到时,繁华梦里傲霜枝。晚香带冷凝丹粒,秋色封寒点绛蕤。 淡映残虹迷老圃,浓拖斜照落东篱。灵砂换却渊明骨,倦倚西风不自知。
jǐn làn chóng yáng jié dào shí   fán huá mèng ào shuāng zhī wǎn xiāng dài lěng níng dān qiū   fēng hán diǎn jiàng ruí    
dàn yìng cán hóng lǎo   nóng tuō xié zhào luò dōng líng shā huàn què yuān míng juàn   fēng 西 zhī