宏化寺
塔铃高响白云间,日对孤僧迥自閒。品茗不知相话久,半山残照晚禽还。
tǎ
塔
líng
铃
gāo
高
xiǎng
响
bái
白
yún
云
jiān
间
,
rì
日
duì
对
gū
孤
sēng
僧
jiǒng
迥
zì
自
xián
閒
pǐn
。
míng
品
bù
茗
zhī
不
xiāng
知
huà
相
jiǔ
话
bàn
久
,
shān
半
cán
山
zhào
残
wǎn
照
qín
晚
hái
禽
还
。