洪都病中梦与太白同登峨嵋亭有赋

宋代 吴泳
翠浮天宇两眉修,不著尘寰半点愁。 锦袍仙人去不反,乘月忽作斯亭游。 月悬水底不受捉,牛渚矶翻酒星落。 气涌如山白浪掀,声悲动地终风作。 我思吊古登翠微,点橙旧题无白诗。 生平白眼睨力士,焉肯妩媚歌峨嵋。 杨林渡头采石口,一处风寒几兵守。 寄语中流把柁翁,莫使江山落人手。
cuì tiān liǎng méi xiū   zhù chén huán bàn diǎn chóu
jǐn páo xiān rén fǎn   chéng yuè zuò tíng yóu
yuè xuán shuǐ shòu zhuō   niú zhǔ fān jiǔ xīng luò
yǒng shān bái làng xiān   shēng bēi dòng zhōng fēng zuò
diào dēng cuì wēi   diǎn chéng jiù bái shī
shēng píng bái yǎn shì   yān kěn mèi é méi
yáng lín tóu cǎi shí kǒu   chù fēng hán bīng shǒu
zhōng liú tuó wēng   shǐ 使 jiāng shān luò rén shǒu