鸿嗷叹

清代 王昌麟
群鸿嗷嗷声正悲,腹中无粒恒苦饥。泽巢久被蛇龙毁,残羽又受飘风欺。 吁嗟乎,尔自饥,人自饱,尽尔哀鸣人不恼。尔自寒,人自热,莫学杜鹃口流血。 道旁诗客驻马听,凤皇有臣那可信。
qún hóng 鸿 áo áo shēng zhèng bēi   zhōng héng cháo jiǔ bèi shé lóng huǐ   cán yòu shòu piāo fēng
jiē   ěr   rén bǎo   jǐn ěr āi míng rén nǎo ěr hán   rén   xué juān kǒu liú xiě
dào páng shī zhù tīng   fèng huáng yǒu chén xìn