和左司元郎中秋居十首

唐代 张籍
选得闲坊住,秋来草树肥。风前卷筒簟,雨里脱荷衣。 野客留方去,山童取药归。非因入朝省,过此出门稀。 有地唯栽竹,无池亦养鹅。学书求墨迹,酿酒爱朝和。 古镜铭文浅,神方谜语多。居贫闲自乐,豪客莫相过。 闲来松菊地,未省有埃尘。直去多将药,朝回不访人。 见僧收酒器,迎客换纱巾。更恐登清要,难成自在身。 自知清静好,不要问时豪。就石安琴枕,穿松压酒槽。 山晴因月甚,诗语入秋高。身外无馀事,唯应笔砚劳。 闲堂新扫洒,称是早秋天。书客多呈帖,琴僧与合弦。 莎台乘晚上,竹院就凉眠。终日无忙事,还应似得仙。 醉倚斑藤杖,闲眠瘿木床。案头行气诀,炉里降真香。 尚俭经营少,居闲意思长。秋茶莫夜饮,新自作松浆。 每忆旧山居,新教上墨图。晚花回地种,好酒问人沽。 夜后开朝簿,申前发省符。为郎凡几岁,已见白髭须。 菊地才通履,茶房不垒阶。凭医看蜀药,寄信觅吴鞋。 尽得仙家法,多随道客斋。本无荣辱意,不是学安排。 林下无拘束,闲行放性灵。好时开药灶,高处置琴亭。 更撰居山记,唯寻相鹤经。初当授衣假,无吏挽门铃。 客散高斋晚,东园景象偏。晴明犹有蝶,凉冷渐无蝉。 藤折霜来子,蜗行雨后涎。新诗才上卷,已得满城传。
xuǎn xián fāng zhù   qiū lái cǎo shù féi fēng qián juǎn tǒng diàn   tuō
liú fāng   shān tóng yào guī fēi yīn cháo shěng   guò chū mén
yǒu wéi zāi zhú   chí yǎng é xué shū qiú   niàng jiǔ ài cháo
jìng míng wén qiǎn   shén fāng duō pín xián   háo xiāng guò
xián lái sōng   wèi shěng yǒu āi chén zhí duō jiāng yào   cháo huí fǎng 访 rén
jiàn sēng shōu jiǔ   yíng huàn shā jīn gèng kǒng dēng qīng yào   nán chéng zai shēn
zhī qīng jìng hǎo   yào wèn shí háo jiù shí ān qín zhěn   chuān 穿 sōng jiǔ cáo
shān qíng yīn yuè shén   shī qiū gāo shēn wài shì   wéi yìng yàn láo
xián táng xīn sǎo   chēng shì zǎo qiū tiān shū duō chéng tiē   qín sēng xián
shā tái chéng wǎn shang   zhú yuàn jiù liáng mián zhōng máng shì   hái yīng shì de xiān
zuì bān téng zhàng   xián mián yǐng chuáng àn tóu xíng jué   jiàng zhēn xiāng
shàng jiǎn jīng yíng shǎo   xián zhǎng qiū chá yǐn   xīn zuò sōng jiāng
měi jiù shān   xīn jiào shàng wǎn huā huí zhǒng   hǎo jiǔ wèn rén
hòu kāi cháo 簿   shēn qián shěng wèi láng fán suì   jiàn bái
cái tōng   chá fáng lěi jiē píng kàn shǔ yào   xìn xié
jǐn de xiān jiā   duō suí dào zhāi běn róng   shì xué ān pái
lín xià shù   xián xíng fàng xìng líng hǎo shí kāi yào zào   gāo chǔ zhì qín tíng
gèng zhuàn shān   wéi xún xiāng jīng chū dāng shòu jiǎ   wǎn mén líng
sàn gāo zhāi wǎn   dōng yuán jǐng xiàng piān qíng míng yóu yǒu dié   liáng lěng jiàn chán
téng zhé shuāng lái   xíng hòu xián xīn shī cái shàng juǎn   mǎn chéng chuán