和子瞻自徐移湖将过宋都途中见寄五首

宋代 苏辙
东武厌尘土,彭门富溪山。 従兄百日留,退食同跻攀。 轻帆过百步,船底惊雷翻。 肩舆上南麓,眼界涵川原。 爱此忽忘归,愿见且三年。 我去已匆匆,兄来亦崩奔。 永情置酒地,绕郭多云烟。 我昔去彭城,明日河流至。 不见五斗泥,但见三竿水。 惊风郁飚怒,跳沫高睥睨。 潋滟三月余,噶一朝事。 分将食鱼鳖,何暇顾邻里。 悲伤念遗黎,指顾出完罍。 缭堞对连山,黄楼丽清泗。 功成始逾岁,脱去如一屣。 空使西楚氓,欲语先垂涕。 千金筑黄楼,落成费百金。 谁言史君侈,聊慰楚人心。 高秋吐明月,白璧悬青岑。 晃荡河汉高,恍悢窗户深。 邀我三日饮,不去如笼禽。 史君今吴越,虽往将谁寻。 欲买尔家田,归种三顷稻。 因营山前宅,遂作泗滨老。 奇穷少成事,饱暖未应早。 愿输橐中装,田家近无报。 平生百不遂,今夕一笑倒。 它年数亩宫,悬知迫枯槁。 梁园久芜没,何以奉君游。 故城已耕稼,台观皆荒丘。 池塘尘漠漠,雁鹜空迟留。 俗衰宾客尽,不见枚与邹。 轻舟舍我南,吴越多清流。
dōng yàn chén   péng mén shān  
cóng xiōng bǎi liú   tuì 退 shí tóng pān  
qīng fān guò bǎi   chuán jīng léi fān  
jiān shàng nán   yǎn jiè hán chuān yuán  
ài wàng guī   yuàn jiàn qiě sān nián  
cōng cōng   xiōng lái bēng bēn  
yǒng qíng zhì jiǔ   rào guō duō yún yān  
péng chéng   míng liú zhì  
jiàn dǒu   dàn jiàn sān gān 竿 shuǐ  
jīng fēng biāo   tiào gāo  
liàn yàn sān yuè   zhāo shì  
fēn jiāng shí biē   xiá lín  
bēi shāng niàn   zhǐ chū wán léi  
liáo dié duì lián shān   huáng lóu qīng  
gōng chéng shǐ suì   tuō  
kōng shǐ 使 西 chǔ máng   xiān chuí  
qiān jīn zhù huáng lóu   luò chéng fèi bǎi jīn  
shuí yán shǐ jūn chǐ   liáo wèi chǔ rén xīn  
gāo qiū míng yuè   bái xuán qīng cén  
huàng dàng hàn gāo   huǎng liàng chuāng hu shēn  
yāo sān yǐn   lóng qín  
shǐ jūn jīn yuè   suī wǎng jiāng shuí xún  
mǎi ěr jiā tián   guī zhǒng sān qǐng dào  
yīn yíng shān qián zhái   suì zuò bīn lǎo  
qióng shào chéng shì   bǎo nuǎn wèi yìng zǎo  
yuàn shū tuó zhōng zhuāng   tián jiā jìn bào  
píng shēng bǎi suí   jīn xiào dào  
nián shù gōng   xuán zhī gǎo  
liáng yuán jiǔ méi   fèng jūn yóu  
chéng gēng jià   tái guàn jiē huāng qiū  
chí táng chén   yàn kōng chí liú  
shuāi bīn jǐn   jiàn méi zōu  
qīng zhōu shě nán   yuè duō qīng liú