和子瞻铁拄杖

宋代 苏辙
截竹为杖瘦且轻,石壑竹破误汝行。 削木为杖轻且好,道远木折恐不到。 闽君铁杖七尺长,色如黑蛇气如霜。 提携但恐汝无力,撞坚过嶮安能伤。 柳公虽老尚强健,闭门却扫不复将。 知公足力无险阻,怜公未有登山侣。 回生四海性一身,袖中长剑为两人。 洞庭漫天不觉过,半酣起舞惊鬼神。 愿公此杖亦如此,适意遨游日千里。 归来倚壁示时人,海外苍茫空自记。
jié zhú wèi zhàng shòu qiě qīng   shí zhú xíng  
xuē wèi zhàng qīng qiě hǎo   dào yuǎn zhé kǒng dào  
mǐn jūn tiě zhàng chǐ zhǎng   hēi shé shuāng  
xié dàn kǒng   zhuàng jiān guò xiǎn ān néng shāng  
liǔ gōng suī lǎo shàng qiáng jiàn   mén què sǎo jiāng  
zhī gōng xiǎn   lián gōng wèi yǒu dēng shān  
huí shēng hǎi xìng shēn   xiù zhōng cháng jiàn wèi liǎng rén  
dòng tíng màn tiān jué guò   bàn hān jīng guǐ shén  
yuàn gōng zhàng   shì áo yóu qiān  
guī lái shì shí rén   hǎi wài cāng máng kōng