和子瞻司竹监烧苇园因猎园下

宋代 苏辙
骏马七尺行冯冯,晓出射兽霜为冰。 荻园斫尽有枯枿,束茅吹火初如灯。 乍分乍合势开展,苍烟被野风腾腾。 黄狐惊顾啸俦侣,飞鸟先起如苍鹰。 须臾立旗布行伍,有似修蟒横冈陵。 苍鹰猛犬出前后,缺处已挂黄麻罾。 回风忽作火力怒,平地一卷无疆塍。 商辛不出抱宝死,曹瞒逸去燋其肱。 投身误喜脱灰烬,闯首旋已遭侵凌。 何人上马气吞虎,狐帽压耳皮蒙膺。 开弓徐射叠双兔,拥马欢叫惊未曾。 举鞭一麾百夫进,击鼓再发箭启棚。 去如飞{亡虫}中如电,获若两兽膏流渑。 肉分麾下饱壮士,皮与公子留缣缯。 纵横分裂惠村坞,尚有磊落载后乘。 吾兄善射久无敌,是日敛手称不能。 凭鞍纵马聊自适,酒后醉语谁能应。 健儿击搏信可乐,主将雄猛今谁胜。 胸中森列万貔虎,嗟世但以文儒称。 安得强弓傅长箭,使射蔽日垂天鹏!
jùn chǐ xíng féng féng   xiǎo chū shè shòu shuāng wèi bīng  
yuán zhuó jǐn yǒu niè   shù máo chuī huǒ chū dēng  
zhà fēn zhà shì kāi zhǎn   cāng yān bèi fēng téng téng  
huáng jīng xiào chóu   fēi niǎo xiān cāng yīng  
háng   yǒu xiū mǎng héng gāng líng  
cāng yīng měng quǎn chū qián hòu   quē chù guà huáng zēng  
huí fēng zuò huǒ   píng juàn jiāng chéng  
shāng xīn chū bào bǎo   cáo mán jiāo gōng  
tóu shēn tuō huī jìn   chuǎng shǒu xuán zāo qīn líng  
rén shàng tūn   mào ěr méng yīng  
kāi gōng shè dié shuāng   yōng huān jiào jīng wèi céng  
biān huī bǎi jìn   zài jiàn péng  
fēi   { wáng chóng   } zhōng diàn   huò ruò liǎng shòu gāo liú miǎn  
ròu fēn huī xià bǎo zhuàng shì   gōng liú jiān zēng  
zòng héng fēn liè huì cūn   shàng yǒu lěi luò zài hòu chéng  
xiōng shàn shè jiǔ   shì liǎn shǒu chēng néng  
píng ān zòng liáo shì   jiǔ hòu zuì shuí néng yīng  
jiàn ér xìn   zhǔ jiàng xióng měng jīn shuí shèng  
xiōng zhōng sēn liè wàn   jiē shì dàn wén chēng  
ān qiáng gōng zhǎng jiàn   shǐ 使 shè chuí tiān péng