和子有雨有述怀

宋代 洪咨夔
畏涂险如峡中州,蝮蛇倒退猢孙愁。 熟将义理自陶写,粗衣淡饭过即休。 迩来阳侯横造业,两涘莫辨马与牛。 高原低隰半为壑,下潦上雾昏人眸。 西风滞穗可能几,尚作饘粥余冬谋。 如麻雨脚未肯断,便有饿死儒冠忧。 惟穷益坚老益壮,更式相好无相犹。 纵为沟瘠亦何憾,多少华屋皆山丘。 环堵短褐陶靖节,款段下泽马少游。 平生耻作稻梁计,好还渠不桑榆收。 东家夫子共此约,一醉断送黄花秋。
wèi xiǎn xiá zhōng zhōu   shé dào tuì 退 sūn chóu  
shú jiāng táo xiě   dàn fàn guò xiū  
ěr lái yáng hòu héng zào   liǎng biàn niú  
gāo yuán bàn wèi   xià lǎo shàng hūn rén móu  
西 fēng zhì suì néng   shàng zuò zhān zhōu dōng móu  
jiǎo wèi kěn duàn   biàn 便 yǒu è 饿 guān yōu  
wéi qióng jiān lǎo zhuàng   gèng shì xiāng hǎo xiāng yóu  
zòng wèi gōu hàn   duō shǎo huá jiē shān qiū  
huán duǎn táo jìng jié   kuǎn duàn xià shǎo yóu  
píng shēng chǐ zuò dào liáng   hǎo huán sāng shōu  
dōng jiā gòng yuē   zuì duàn sòng huáng huā qiū