和子由踏青

宋代 苏轼
春风陌上惊微尘,游人初乐岁华新。 人闲正好路旁饮,麦短未怕游车轮。 城中居人厌城郭,喧阗晓出空四邻。 歌鼓惊山草木动,箪瓢散野乌鸢驯。 何人聚众称道人,遮道卖符色怒嗔。 宜蚕使汝茧如瓮,宜畜使汝羊如□[鹿下菌字去草头]。 路人未必信此语,强为买符禳新春。 道人得钱径沽酒,醉倒自谓吾符神。
chūn fēng shàng jīng wēi chén   yóu rén chū suì huá xīn  
rén xián zhèng hǎo páng yǐn   mài duǎn wèi yóu chē lún  
chéng zhōng rén yàn chéng guō   xuān tián xiǎo chū kōng lín  
jīng shān cǎo dòng   dān piáo sàn yuān xùn  
rén zhòng chēng dào rén   zhē dào mài chēn  
cán shǐ 使 jiǎn wèng   chù shǐ 使 yáng     鹿 xià jūn cǎo tóu    
rén wèi xìn   qiáng wèi mǎi ráng xīn chūn  
dào rén qián jìng jiǔ   zuì dào wèi shén