和子由四首 首夏官舍即事
安石榴花开最迟,绛裙深树出幽菲。
吾庐想见无限好,客子倦游胡不归。
坐上一樽虽得满,古来四事巧相违。
令人却忆湖边寺,垂柳阴阴昼掩扉。
ān
安
shí
石
liú
榴
huā
花
kāi
开
zuì
最
chí
迟
,
jiàng
绛
qún
裙
shēn
深
shù
树
chū
出
yōu
幽
fēi
菲
。
wú
吾
lú
庐
xiǎng
想
jiàn
见
wú
无
xiàn
限
hǎo
好
,
kè
客
zǐ
子
juàn
倦
yóu
游
hú
胡
bù
不
guī
归
。
zuò
坐
shàng
上
yī
一
zūn
樽
suī
虽
dé
得
mǎn
满
,
gǔ
古
lái
来
sì
四
shì
事
qiǎo
巧
xiāng
相
wéi
违
。
lìng
令
rén
人
què
却
yì
忆
hú
湖
biān
边
sì
寺
,
chuí
垂
liǔ
柳
yīn
阴
yīn
阴
zhòu
昼
yǎn
掩
fēi
扉
。