和子由论书

宋代 苏轼
吾虽不善书,晓书莫如我。 苟能通其意,常谓不学可。 貌妍容有颦,璧美何妨橢。 端庄杂流丽,刚健含婀娜。 好之每自讥,不谓子亦颇。 书成辄弃去,谬被旁人裹。 体势本阔略,结束入细麽。 子诗亦见推,语重未敢荷。 迩来又学射,力薄愁官笥。 (ss〗官箭十二把,吾能十一把箭耳。 )多好竟无成,不精安用夥。 何当尽屏去,万事付懒惰。 吾闻古书法,守骏莫如跛。 世俗笔苦骄,众中强嵬?我。 钟张忽已远,此语与时左。
suī shàn shū   xiǎo shū  
gǒu néng tōng   cháng wèi xué  
mào yán róng yǒu pín   měi fáng tuǒ  
duān zhuāng liú   gāng jiàn hán ē nuó  
hǎo zhī měi   wèi zi  
shū chéng zhé   miù bèi páng rén guǒ  
shì běn kuò lüè   jié shù  
zi shī jiàn tuī   zhòng wèi gǎn  
ěr lái yòu xué shè   chóu guān  
    s   s ss〗 guān jiàn shí èr   néng shí jiàn ěr  
  duō hǎo jìng chéng   jīng ān yòng huǒ  
dāng jǐn píng   wàn shì lǎn duò  
wén shū   shǒu jùn  
shì jiāo   zhòng zhōng qiáng wéi   ?  
zhōng zhāng yuǎn   shí zuǒ