和子由记园中草木十一首 其四

宋代 苏轼
萱草虽微花,孤秀能自拔。亭亭乱叶中,一一劳心插。 牵牛独何畏,诘曲自芽蘖。走寻荆与榛,如有夙昔约。 南斋读书处,乱翠晓如泼。偏工贮秋雨,岁岁坏篱落。
xuān cǎo suī wēi huā   xiù néng tíng tíng luàn xié zhōng   láo xīn chā
qiān niú wèi   jié niè zǒu xún jīng zhēn   yǒu yuē
nán zhāi shū chù   luàn cuì xiǎo piān gōng zhù qiū   suì suì huài luò