和子由除日见寄

宋代 苏轼
薄官驱我西,远别不容惜。 方愁后会远,未暇忧岁夕。 强欢虽有酒,冷酌不成席。 秦烹惟羊羹,陇馔有熊腊。 念为儿童岁,屈指已成昔。 往事今何追,忽若箭已释。 感时嗟事变,所得不偿失。 府卒来驱傩,矍铄惊远客。 愁来岂有魔,烦汝为攘磔。 寒梅与冻杏,嫩萼初似麦。 攀条为惆怅,玉蕊何时折。 不忧春艳晚,行见弃夏核。 人生行乐耳,安用声名籍。 胡为独多感,不见膏自炙。 诗来苦相宽,子意远可射。 依依见其面,疑子在咫尺。 兄今虽小官,幸忝佐方伯。 北池近所凿,中有汧水碧。 临池饮美酒,尚可消永日。 但恐诗力弱,斗健未免馘。 诗成十日到,谁谓千里隔。 一月寄一篇,忧愁何足掷。
báo guān 西   yuǎn bié róng  
fāng chóu hòu huì yuǎn   wèi xiá yōu suì  
qiáng huān suī yǒu jiǔ   lěng zhuó chéng  
qín pēng wéi yáng gēng   lǒng zhuàn yǒu xióng  
niàn wèi ér tóng suì   zhǐ chéng  
wǎng shì jīn zhuī   ruò jiàn shì  
gǎn shí jiē shì biàn   suǒ de cháng shī  
lái nuó   jué shuò jīng yuǎn  
chóu lái yǒu   fán wèi rǎng zhé  
hán méi dòng xìng   nèn è chū shì mài  
pān tiáo wèi chóu chàng   ruǐ shí zhé  
yōu chūn yàn wǎn   xíng jiàn xià  
rén shēng xíng ěr   ān yòng shēng míng  
wéi duō gǎn   jiàn gāo zhì  
shī lái xiāng kuān   zi yuǎn shè  
jiàn miàn   zi zài zhǐ chǐ  
xiōng jīn suī xiǎo guān   xìng tiǎn zuǒ fāng  
běi chí jìn suǒ záo   zhōng yǒu qiān shuǐ  
lín chí yǐn měi jiǔ   shàng xiāo yǒng  
dàn kǒng shī ruò   dòu jiàn wèi miǎn guó  
shī chéng shí dào   shuí wèi qiān  
yuè piān   yōu chóu zhì