和子文留别诗韵以赆行

宋代 耶律铸
天涯牢落故人稀,与子论文真所依。万里有行君有志,双亲无恙我无违。 愁如流水何时尽,身似杨花到处飞。明日不堪离别处,高吟新句赠玄晖。
tiān láo luò rén   zi lùn wén zhēn suǒ wàn yǒu xíng jūn yǒu zhì shuāng   qīn yàng wéi    
chóu liú shuǐ shí jǐn   shēn shì yáng huā dào chù fēi míng kān bié chù gāo   yín xīn zèng xuán huī