和自劝二首

唐代 白居易
稀稀疏疏绕篱竹,窄窄狭狭向阳屋。 屋中有一曝背翁,委置形骸如土木。 日暮半炉麸炭火,夜深一盏纱笼烛。 不知有益及民无,二十年来食官禄。 就暖移盘檐下食,防寒拥被帷中宿。 秋官月俸八九万,岂徒遣尔身温足。 勤操丹笔念黄沙,莫使饥寒囚滞狱。 急景凋年急于水,念此揽衣中夜起。 门无宿客共谁言,暖酒挑灯对妻子。 身饮数杯妻一盏,余酌分张与儿女。 微酣静坐未能眠,风霰萧萧打窗纸。 自问有何才与术,入为丞郎出刺史。 争知寿命短复长,岂得营营心不止。 请看韦孔与钱崔,半月之间四人死。 [韦中书、孔京兆、钱尚书、崔华州,十五日间相 次而逝。]
shū shū rào zhú   zhǎi zhǎi xiá xiá xiàng yáng
zhōng yǒu bèi wēng   wěi zhì xíng hái
bàn tàn huǒ   shēn zhǎn shā lóng zhú
zhī yǒu mín   èr shí nián lái shí guān
jiù nuǎn pán yán xià shí   fáng hán yōng bèi wéi zhōng 宿
qiū guān yuè fèng jiǔ wàn   qiǎn ěr shēn wēn
qín cāo dān niàn huáng shā   shǐ 使 hán qiú zhì
yǐng diāo nián shuǐ   niàn lǎn zhōng
mén 宿 gòng shuí yán   nuǎn jiǔ tiǎo dēng duì
shēn yǐn shù bēi zhǎn   zhuó fēn zhāng ér
wēi hān jìng zuò wèi néng mián   fēng xiàn xiāo xiāo chuāng zhǐ
wèn yǒu cái shù   wèi chéng láng chū shǐ
zhēng zhī shòu 寿 mìng duǎn zhǎng   de yíng yíng xīn zhǐ
qǐng kàn wéi kǒng qián cuī   bàn yuè zhī jiān rén
  [ wéi zhōng shū kǒng jīng zhào qián shàng shū cuī huá zhōu   shí jiān xiāng
ér shì 。]   ]