和子平吊猿

宋代 文同
去年汶山花平僧,求得匡猿远相寄。 来时野性已驯熟,趫捷轻便殊可憙。 呼来遣去会人语,一成已绝归山意。 置之眼前看不足,解去絛索令自恣。 月明木杪倚风啸,天暖花阴向阳睡。 儿童围绕宾客惜,倒挂横跳衒嬉戏。 豢夫每日费提举,未始时节亏饮饲。 前时忽来报之病,抱立阶前自临视。 与之柿栗不肯顾,局脚埋头交两臂。 毛焦色暗肉挛缩,斗觉精神变憔悴。 寻常忽然遇小疾,不过蜘蛛噉三四。 咽喉才下即无恙,何此不效况频饵。 今朝霜风冷入骨,早遣之问去已毙。 人情不免为伤怛,退自悔恨中且愧。 重峦复岫本其乐,大薄长林违尔志。 苦将缰锁强维絷,不究天年良有自。 遣人包裹瘗深僻,不使筋骸属蝼蚁。 西邻子平最如事,闻之搏髀叹无已。 再三惨怛来访问,归作长篇踰百字。 其词读之甚凄怆,亦谓一郁叹其死。 复推物理重相慰,聚有散无皆偶尔。 把之庭下读复读,仰望高株一歔欷。
nián wèn shān huā píng sēng   qiú kuāng yuán yuǎn xiāng  
lái shí xìng xùn shú   qiáo jié qīng biàn 便 shū  
lái qiǎn huì rén   chéng jué guī shān  
zhì zhī yǎn qián kàn   jiě tāo suǒ lìng  
yuè míng miǎo fēng xiào   tiān nuǎn huā yīn xiàng yáng shuì  
ér tóng wéi rào bīn   dào guà héng tiào xuàn  
huàn měi fèi   wèi shǐ shí jié kuī yǐn  
qián shí lái bào zhī bìng   bào jiē qián lín shì  
zhī shì kěn   jiǎo mái tóu jiāo liǎng  
máo jiāo àn ròu luán suō   dòu jué jīng shén biàn qiáo cuì  
xún cháng rán xiǎo   guò zhī zhū dàn sān  
yān hóu cái xià yàng   xiào kuàng pín ěr  
jīn zhāo shuāng fēng lěng   zǎo qiǎn zhī wèn  
rén qíng miǎn wèi shāng   tuì 退 huǐ hèn zhōng qiě kuì  
zhòng luán xiù běn   báo cháng lín wéi ěr zhì  
jiāng jiāng suǒ qiáng wéi zhí   jiù tiān nián liáng yǒu  
qiǎn rén bāo guǒ shēn   shǐ 使 jīn hái shǔ lóu  
西 lín píng zuì shì   wén zhī tàn  
zài sān cǎn lái fǎng 访 wèn   guī zuò cháng piān bǎi  
zhī shén chuàng   wèi tàn  
tuī zhòng xiāng wèi   yǒu sàn jiē ǒu ěr  
zhī tíng xià   yǎng wàng gāo zhū