和子俊感秋五首 其一
秋至倏廿日,天宇豁然清。凉飙旦夕至,林木发商声。
良辰不我与,慨然心自惊。古人久已逝,念之动中情。
苦心婴世患,只博身后名。今我将无同,庶复得此生。
qiū
秋
zhì
至
shū
倏
niàn
廿
rì
日
,
tiān
天
yǔ
宇
huò
豁
rán
然
qīng
清
liáng
。
biāo
凉
dàn
飙
xī
旦
zhì
夕
lín
至
,
mù
林
fā
木
shāng
发
shēng
商
声
。
liáng
良
chén
辰
bù
不
wǒ
我
yǔ
与
,
kǎi
慨
rán
然
xīn
心
zì
自
jīng
惊
gǔ
。
rén
古
jiǔ
人
yǐ
久
shì
已
niàn
逝
,
zhī
念
dòng
之
zhōng
动
qíng
中
情
。
kǔ
苦
xīn
心
yīng
婴
shì
世
huàn
患
,
zhǐ
只
bó
博
shēn
身
hòu
后
míng
名
jīn
。
wǒ
今
jiāng
我
wú
将
tóng
无
shù
同
,
fù
庶
dé
复
cǐ
得
shēng
此
生
。