和子椿

宋代 李之仪
一番霖雨下商岩,末路方收破冢帆。鸡肋未能忘圳亩,骊珠还见发囊函。 润分馀浸回枯辙,色借阳春起陋缄。自是亨嘉相际会,便应从此出尘凡。
fān lín xià shāng yán   fāng shōu zhǒng fān wèi néng wàng zhèn   zhū huán jiàn náng hán
rùn fēn jìn huí zhé   jiè yáng chūn lòu jiān shì hēng jiā xiāng huì   biàn 便 yìng cóng chū chén fán